Địa lao ở quận Thủ phủ cũng không lớn lắm, cộng thêm vài tên thân vệ chịu trách nhiệm bảo hộ quận thủ đại nhân, nhân thủ trông coi địa lao bình thường cũng khá ít ỏi, địa lao cũng vốn nhỏ bé. Bình thường đều giam giữ bọn người hầu phạm tội trong quận Thủ phủ, hoặc là một ít phàm nhân bị quận thủ đại nhân bắt giữ thôi. Nếu thật sự là trọng phạm... đều bị Giam giữ trong Đại lao của Lục Phiến môn.
Lúc này, trong địa lao.
Một nam tử trung niên bị trói trên giá gỗ, y phục trên người đã có chút rách nát, nhìn xuyên qua lớp quần áo rách có thể thấy người hắn đầy vết roi, đầu hắn buông nhẹ xuống thở hổn hển từng hồi.
- Đại nhân.
Lính gác trong địa lao thấy quận thủ đến liền cung kính hành lễ.
- Lưu tộc trưởng, vừa rồi bận quá, phải gặp đủ thứ người khắp Quảng Lăng quận, hôm nay mới rảnh mà tới gặp ngươi.
Công Dã quận thủ cười đi tới.
Nam tử trung niên nghe được tiếng nói, ngẩng đầu lên, nhìn Công Dã quận thủ, mở miệng giọng nói khàn khàn:
- Quận thủ đại nhân, quận thủ đại nhân! Ta nguyện vì quận thủ đại nhân làm một con chó săn chỉ đâu đánh đó, xin quận thủ đại nhân cho Lưu Gia một con đường sống đi.
Lưu Gia.
Lúc trước cũng có thể coi là Gia tộc đứng vị trí thứ ba trong các đại Gia tộc ở Quảng Lăng quận, nhưng thực tế, trong ba Gia tộc đứng đầu, căn cơ của Lưu Gia là yếu nhất! Bởi vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-kiem-van-dao/2409730/quyen-2-chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.