Tần Vân đi vào từ của chính, không lâu sau thì đã đến sân trước.
Khoảng sân này rất rộng, dưới một tán cây cổ thụ, có bộ bàn ghế đá. Công Dã Bính thong dong ngồi ở đó. Trên bàn đá còn có một bầu rượu đặt trên một cái lò than nhỏ. Đêm cuối thu trời đã rất lạnh, lửa than trong lò cháy đỏ bừng.
Trước mặt Công Dã Bính bày ra ly rượu và một đĩa đậu phộng.
- Đến đây ngồi đi.
Công Dã Bính mỉm cười nhìn Tần Vân.
Tần Vân nhíu mày, quét mắt nhìn xung quanh. Hắn có thể cảm ứng được bên trong Trần Viên này sớm đã bố trí trận pháp, nhưng mà hắn vẫn phải đến! Một là hắn tự tin về bản thân mình, tin tưởng trận pháp Công Dã Bính bố trí khẳng định thua xa trận pháp bố trí ở quận Thủ phủ của triều đình. Hai là sống chết của phụ thân làm hắn không thể không đến.
- Công Dã quận thủ, ta đến rồi, phụ thân ta đâu?
Tần Vân bước đến, bình tĩnh ngồi ở đối diện.
Công Dã Bính cũng đưa cho Tần Vân một ly rượu, cầm lấy bầu rượu bên cạnh, rót một ly cho Tần Vân, nước rượu chảy ra còn bốc lên hơi nóng.
- Hôm nay thật lạnh, uống một chén rượu nóng, thoải mái!
Công Dã Bính cười nói.
Tần Vân lại không chạm vào.
Nhưng liếc mắt nhìn rượu này, hắn lại phát hiện rượu có hơi đục.
Công Dã Bính cũng không lưu tâm, lại tự rót cho mình một ly, thong thả uống:
- Đây là rượu đục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-kiem-van-dao/2409691/quyen-2-chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.