Phụ thân nàng là Y Thái Thạch, mặc dù không có thiên phú gì về tu hành, thế nhưng đã khấu khai Tiên môn, dung nhan cũng không thay đổi nhiều so với hơn mười năm trước.
- Nữ tử bên cạnh là ai?
Y Tiêu ở phía xa chỉ có thể nhìn thấy một bên mặt của nữ tử kia.
- Tại sao lại lại thân thiết với phụ thân ta như vậy?
Y Tiêu đè nén kích động trong lòng, cẩn thận đi theo ở xa xa.
Mà phía bên kia.
- Mặc dù hiện giờ Quảng Lăng không tệ nhưng vẫn là đợi tháng ba hẵng đến, mọi người đều nói tháng ba càng đẹp hơn.
Nữ tử mặc áo tím ôm tay Y Thái Thạch mà nói.
- Tam Nương, không phải ta đã nói với nàng rồi sao, ta sẽ đưa nàng đến từng tòa thành trong khắp thiên hạ, đến Quảng Lăng đã là mùa thu. Nếu không thì tháng ba năm sau chúng ta lại đến?
Y Thái Thạch cười nói. Dung mạo của y thoạt nhìn như vừa mới ngoài ba mươi, cũng có dáng vẻ thư sinh, khá tuấn tú, nụ cười ấm áp lòng người. Nữ tử áo tím nhìn, trước kia nàng ta là bị nụ cười này hấp dẫn, trầm luân vào trong đó.
Nữ tử áo tím cười nói:
- Không vội, chờ đi khắp thiên hạ rồi lại nói. Thiên hạ nhiều thành lớn thành nhỏ như vậy, chúng ta còn chưa đi đến một nửa đâu, cứ đi hết rồi nói sau.
- Theo ý nàng.
Y Thái Thạch cười nói.
- Được.
Nữ tử áo tím cũng cười ngọt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-kiem-van-dao/2409649/quyen-3-chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.