Tần Vân vì cứu Y Tiêu mà tiến vào trận pháp, vừa đi không trở về.
Có người vì thế mà thở dài, có người vì vậy mà thương tâm, cũng có người không nén được mà cười nhạp, cảm thấy Tần Vân vì một ả đàn bà mà tự tìm lấy đường chết, chặt đứt tiền đồ, thật sự quá ngu xuẩn. Càng có người vỗ bàn trầm trồ khen ngợi, vui vẻ không thôi.
Ví dụ như Vũ Phong quận chúa của Chung Ly.
- Quận chúa, Y Thái Thạch vẫn còn đang thương tâm vì nữ tử gã đấy.
Thị nữ đứng bên cạnh cung kính truyền tin.
Vũ Phong quận chúa một thân khoác áo tím, ngồi ở đó vừa ăn bồ đào vừa đắc ý cười cười:
- Không cần phải quan tâm Thái Thạch, gã đau lòng thì cứ để cho gã đau lòng đi. Dù sao đó cũng là nữ tử của gã.
- Hơn nữa năm rồi, đây là ngày vui vẻ nhất của ta.
Nét mặt của Vũ Phong quận chúa tràn đầy hưng phấn, cắn bồ đào, tiếp tục cười nói:
- Tiểu tử Tần Vân kia kiêu ngạo vô cùng, ta còn nghĩ không ra biện pháp để đối phó với hắn ta. Bây giờ thì tốt rồi, hắn tự mình muốn chết. Ha ha, không phải là vì để bảo vệ Y Tiêu kia sao? Lần này lại vì Y Tiêu kia mà tiến vào trận pháp. Đàn bà đúng là Yêu tinh hại người.
- Đoán chừng không bao lâu nữa hắn và Y Tiêu đều sẽ chết ở bên trong.
Vũ Phong quận chúa bĩu môi:
- Đợi đến ngày đó nhất định phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-kiem-van-dao/2409552/quyen-4-chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.