Ngày hôm sau.
Tần Vân tỉnh ngủ mở mắt ra, nhìn thấy Y Tiêu vẫn còn đang ngủ say bên cạnh. Làn da của nàng trắng nõn hồng hào, thậm chí còn ẩn lộ ra vẻ óng ánh. Đây một là do nàng trời sinh tuyệt sắc, hai là do tu luyện nên thoát thai hoán cốt, càng trở nên khác biệt. Tần Vân cứ nhìn ngẩn ra như vậy, tự nhủ nữ tử trước mắt này, từ nay về sau sẽ là thê tử của mình.
Y Tiêu còn buồn ngủ, vừa mở mắt ra đã nhìn thấy Tần Vân ở bên cạnh, không khỏi lộ ra một nụ cười:
- Sao cứ nhìn thiếp chằm chằm như vậy?
Tần Vân trêu ghẹo đáp:
- Nàng xinh đẹp giống như một bức tranh vậy, đương nhiên là phải nhìn chăm chú rồi!
Y Tiêu nở nụ cười:
- Thiếp còn không biết là miệng chàng lại ngọt như vậy.
Tần Vân nói:
- Vậy sao? Ta nhanh mồm nhanh miệng, có cái gì thì nói cái đó, không thích nói dối.
Y Tiêu cười nói:
- Được rồi, chớ rề rà, mau rời giường đi.
Nói xong, Y Tiêu cầm lấy y phục ở bên cạnh.
Tần Vân vội nói:
- Ta hầu hạ nương tử mặc y phục.
Y Tiêu bất đắc dĩ:
- Vẫn là không cần làm phiền đến phu quân.
Nàng nhẹ nhàng vung tay lên, áo bào pháp bảo nhanh chóng bao trùm toàn thân.
Sau khi thành thân, hai người trải qua sinh hoạt gắn kết giống như keo sơn.
- Tần Vân!
Y Tiêu chỉ vào nồi sắt, trong nồi có thịt.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-kiem-van-dao/2409543/quyen-4-chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.