Bí ẩn bực này sao có thể tùy tiện báo cho người khác!
Y Tiêu đứng bên cạnh nói. Long nữ Ngao Tuyết cũng không hé răng. Nàng bị nhốt nhiều năm như vậy sao có thể không có chút oán khí? Huống chi lúc này toàn bộ tâm tư nàng đều dồn vào hài nhi của mình. Dù sao lần đầu tiên gặp nhau, nàng cũng e sợ làm cho nữ nhi ghẻ lạnh.
Nam nhân Long tộc quát nói:
- Bí ẩn? Tần Vân! Long tộc Tây hải ta đối xử với ngươi không tệ. Ngươi muốn cứu Ngao Tuyết, Long tộc Tây hải ta cũng không nói nhiều lập tức thả tự do cho Ngao Tuyết. Hiện tại bảo ngươi giúp một tay ngược lại ngươi một mực từ chối, còn nói đi lại thiên hạ không ai dám ép mua ép bán?
Tần Vân cười nói:
- Ta hỏi ngươi lần nữa, ngươi tên gì? Dù sao nên cho ta biết tên dám giương nanh múa vuốt ở trước mặt ta gọi là gì chứ? Hay là ngay cả tên cũng không dám nói?
- Nghe cho kỹ đây. Ta gọi là Ngao Sung!
Nam nhân Long tộc kia cất cao giọng nói.
Tây hải Long vương bên cạnh định lên tiếng:
- Các ngươi...
Ngao Sung nói:
- Long vương! Chuyện này ngài không cần nói! Ta muốn lý luận với hắn một phen! Tần Vân! Thiên Long huyết tinh không phải chúng ta chiếm lợi của ngươi, cũng đồng ý mua bảo bối. Về phần cửa vào trận pháp thì sao? Một lối vào thôi mà. Bảo bối sợ là ngươi đều lấy hết rồi... để chúng ta đi vào thì sao chứ?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-kiem-van-dao/2409448/quyen-6-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.