Tần Vân liếc nhìn khắp các dãy núi, phạm vi kiếm ý xuyên thấu qua từng chỗ một.
“Ngươi phải thề rồi ta mới nói. Nếu không ta tuyệt không nói ra. Bảo vật này vĩnh viễn ngươi sẽ không tìm thấy.”
Tần Vân vẫn còn nhớ rõ ràng lời nói trước khi bị giết của Thanh Sí yêu vương.
- Ta vĩnh viễn không tìm được ư?
Xem ra, bảo vật này rất khó tìm.
Tần Vân suy nghĩ. Hắn đã tra xét các đỉnh núi chủ yếu nơi Thanh Sí yêu vương sinh sống đã vài lần rồi. Đều không tìm được.
“Kỳ quái. Bảo vật lợi hại, vì sao hắn không mang theo bên người?”
Người tu hành hay đại yêu thường mang bảo vật quan trọng nhất bên người!
Đặt ở nơi khác đều có thể bị trộm đi.
“Hơn nữa hắn cũng không nói rõ cấp bậc của bảo vật này.”
Tần Vân âm thầm nghi hoặc. Nếu là pháp bảo bình thường nhất định có thể dễ dàng phán định là pháp bảo nhất phẩm hay pháp bảo siêu phẩm.
“Hoặc là bảo vật rất đặc thù. Giống như thi thể Ma thần ngoại vực này nọ, có rất nhiều nguy hiểm, cho nên không dám mang theo bên người nên đã giấu đi rồi. Hoặc là hắn chỉ biết về tình báo của bảo vật nhưng không nắm chắc trong tay.”
Tần Vân lập tức lắc đầu:
- Còn có một khả năng cuối cùng. Hắn vì mạng sống mà bịa ra…
Tìm thêm một lần cũng không tìm thấy.
Ở xa xa, một đám người tu hành của Huyền Vũ cung đáp mây bay tới.
“Quên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-kiem-van-dao/2409436/quyen-6-chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.