Người đàn ông trung niên ấy bỗng dưng cảm thấy lo sợ.
Năm đó khi Tần Vân chém chết Thanh Sí Yêu Vương, hắn ta chỉ là một trong những đệ tử của Huyền Vũ cung đứng xem trận chiến đấy. Chẳng qua khi ấy, hắn chỉ có tu vi Tiên Thiên Thực Đan cảnh bình thường, ngay cả Thanh Lệnh Tuần Thiên sứ cũng không phải. Tự nhiên ánh mắt của hắn không thể nhìn ra được thuật phi kiếm của Tần Vân huyền diệu đến cỡ nào, đáng sợ đến mức nào. Sau khi lấy được bình ngọc, sau hai năm hắn ta liền tiến vào Tiên Thiên Kim Đan cảnh.
Thậm chí khi thi triển thủ đoạn Ma Thần Nhất Mạch, thì chiến lực của hắn còn có thể so sánh với cấp bậc Lĩnh vực ý cảnh. Hơn nữa, thủ đoạn của bình ngọc nhiều vô số kể, lại kỳ lạ thần bí, giúp hắn có thể tùy ý tung hoành khắp thiên hạ, không có kẻ nào có thể địch lại được.
Bây giờ bình ngọc lại nói:
"Trốn xa chừng nào càng tốt chừng đó. Đừng tự tìm đường chết."
Điều này thật sự khiến cho lòng hắn nguội lạnh hẳn đi.
- Cũng phải, ngay cả bình ngọc cũng không thể làm gì được.
- Đi nhanh lên!
Người đàn ông trung niên lập tức để lại một khối bạc vụn trên bàn, sau đó lập tức thi triển thuật Thần ẩn rời khỏi trà lâu.
Vừa tranh thủ thời gian chạy đi xa, người đàn ông trung niên vừa không cam tâm dùng truyền âm nói:
"Ta phải tiêu diệt sạch Tây Môn gia. Cho dù Tần Vân đã đến, thì ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-kiem-van-dao/2409424/quyen-6-chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.