Trước đây Tần Vân cũng có chút uất ức, bởi vì luôn không tìm được đối thủ thích hợp.
Trong toàn bộ Hỏa Phượng thành, sáu vị trưởng lão tầng thứ nhất kia đều quá yếu, Tiên Thiên Thần Ma ‘Hỏa Phượng’ lại quá mạnh mẽ. Chỉ có trưởng lão Hỏa Phượng Du Hư miễn cưỡng thích hợp, nhưng cũng không đủ cảm giác uy hiếp. Đồng thời người mình lại không thể tung ra hết sức được. Mỗi khi so tài đều có cảm giác bó tay bó chân, còn phải cân nhắc chu đáo theo tuổi, từ từ để lộ ra thêm nhiều thực lực, để cho thực lực của mình càng có vẻ bình thường.
Thiên tài, cũng có quỹ tích lớn lên của thiên tài mới được.
Ví dụ như ở lễ Thành niên tiến bước vào Thần Ma cảnh, 15 tuổi, tiến vào cấp Lĩnh vực Ý cảnh. 20 tuổi, vào Cực cảnh.
Bọn trưởng lão Du Hư biết Tần Vân thực lực rất mạnh, nhưng trước đây Tần Vân chỉ để lộ ra hai loại thần thông, một loại là ‘Vô Hạn Quang’, một loại là ‘Thiên Địa Đại Ma Bàn’.
“Trước đây đều cố nhịn được.”
“Dù sao cảnh giới tăng lên, đều là đi tới từng bước một, cũng không thể ngay cả ‘Lĩnh vực Ý cảnh’ còn chưa tới, liền trực tiếp nắm giữ Cực cảnh chứ? Dù là kẻ ngốc đều cảm thấy có vấn đề, tự hỏi có thể nào là bị Vực Ngoại Ma Thần đoạt xá hay không?”
Tần Vân thầm cảm khái:
“Ta từ bốn năm trước đã để lộ ra là ta đạt tới Cực cảnh, thần thông Vô Hạn Quang đạt tới tầng ba. Hiện tại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-kiem-van-dao/2409368/quyen-7-chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.