Chung Lý còn tưởng đâu Đỗ Du Dư muốn sử dụng quyền hạn để đưa cho hắn mấy thứ lợi ích gì đó, rốt cuộc không phải. May mà là vậy, hắn rất sợ Đỗ Du Dư xem hắn như con chó nhỏ mà dụ dỗ, coi sự liều mạng của hắn chẳng khác gì trò đùa.
Miệng nói muốn vượt qua Đỗ Du Dư, muốn đùa giỡn với Đỗ Du Dư, chính bản thân cũng hiểu chỉ là nói cho thích miệng. Hắn căn bản không phải muốn thành công vang dội gì cả, hắn chỉ muốn có thể đường đường chính chính đứng ngang hàng với Đỗ Du Dư mà thôi. Không cần phải quỵ lụy, không cần lo lắng bị đùa giỡn, lúc nào cũng có cảm giác an toàn.
Nếu muốn được an toàn, trừ việc tôi luyện cho vẻ ngoài thêm mai dày thịt cứng, hắn còn biết làm thế nào khác nữa?
Hôm nay Chung Lý tiếp đãi một vị khách không mời mà đến.
“Xin chào, tôi là luật sư của Đỗ Du Dư.”
Nghe lời giới thiệu, tim Chung Lý giật thót, sau đó đập như lô-tô. Hắn sợ nhất là luật sư, nghe mấy lời thoại này đảm bảo chẳng có chuyện gì tốt lành.
“Ngài Đỗ ủy thác cho tôi đến hướng dẫn anh một vài thủ tục.”
Mấy xấp hồ sơ không hề mỏng đẩy tới trước mặt Chung Lý, “Nếu không có vấn đề gì, xin anh ký tên vào.”
Chung Lý cầm một bộ lên đọc lần xuống dưới, lật qua lật lại, chưa đọc xong hết đã suýt lên cơn đau tim.
“Đây là cái gì hả?”
“Những cái này đều là của ngài Đỗ chuyển
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-huu/3262474/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.