Chung Lý không nghĩ có ngày lại bị chặn đường hội đồng trong hẻm.
Hắn không sợ thằng nào, nhưng chỉ không hiểu, vì mặt đối phương lạ hoắc, hắn không biết thù oán từ đâu mọc ra. Mà cho dù không lạ, hắn gần đây cũng đâu có rảnh rang đi sanh sự với ai.
“Này…”
Hắn chưa kịp nói năng gì thì kẻ cầm đầu đã la lên, “Đồ không biết xấu hổ!” sau đó hùng hổ xông lên cả lũ.
Đánh thì đánh, hắn từ nhỏ đã là chúa đánh lộn, sợ gì chứ này thì cóc ngán à. Nhưng lấy ít chọi nhiều dù gì cũng bất lợi, chưa kể hắn lại đang đeo trên lưng cây đàn guitar quý giá Đỗ Du Dư tặng cho, nó thì không chịu được bầm giập như hắn. Vừa lo vừa né lại có phần do dự, lập tức bị ăn ngay mấy cú đau điếng.
Khả năng đánh nhau đều từ thực chiến mà có, Chung Lý chống cự một lát, bằng kinh nghiệm cho biết đêm nay bị đánh tơi tả là cái chắc rồi. Hắn thật ra cũng không sợ lắm, đã chuẩn bị tinh thần rồi, miễn sao đừng bị thương tích chỗ quan trọng là được, còn da thịt có bị dính đòn cũng không sá gì; sáu, bảy thằng mỗi đứa chêm một cú, hắn bị dợt nhẹ nhàng mới là lạ.
Cuối cùng bị đánh ngã xuống đất, tay chân bị giữ lấy, mặt tiếp giáp với đất, Chung Lý vẫn băn khoăn không hiểu sao mấy người này lại đi trả thù. Có người giẫm lên tay hắn, Chung Lý đau và căng thẳng đến run rẩy, nếu tay bị tổn thương thì sau này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-huu/3262465/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.