Phúc Khang An lẩm nhẩm gật đầu.
Lão phu nhân lại nói tiếp:
- Ngươi sai người hậu táng cho là hết lòng rồi.
Phúc Khang An gật đầu vâng dạ.
Hồ Phỉ đứng ngoài càng nghe càng kỉnh hãi. Ban đầu chàng còn chưa hiểu rõ ý tứ câu chuyện của hai người, sau nghe đến hai chữ " hậu táng ", chàng giật nảy mình nghĩ bụng:
- Té ra hai người đầy âm mưu độc kế đoạt con giết mẹ. Vụ này rất khẩn cấp, ta phải chạy đi báo cho Mã cô nương biết và cứu cô ra khỏi phủ đêm nay.
Chàng liền len lén theo đường cũ chạy về Thuỷ Các. May mà đêm khuya yên tĩnh, trong vườn không người qua lại. Cả những tên thị tông bị hạ sát cũng chưa ai phát giác.
Hồ Phỉ trong lòng nỏng nảy chạt thật nhanh nhưng trong lòng lại ngần ngại nghĩ thầm:
- Mã cô nương một dạ chung tình với Phúc Khang An. Nay hai người sau thời gian ly biệt lâu ngày mới được trùng phùng, tình ái triền miên, khi nào cô chịu nghe theo chốn ra khỏi phủ? Ta biết tìm kế gì để cô tin lời?
Chàng còn đang ngẫm nghĩ bất giác đã đến trước Thủy Các, bay giờ nên ngoài có bốn tên thị vệ đứng gác. Chàng lẩm bẩm:
- Hừ! Bọn chúng đã đặt người canh giữ để đề phòng cô đào tẩu.
Chàng không dám kinh động quành ra sau phía sau vọt qua ao nhảy vào Thuỷ Các.
Trong các đèn lửa chưa tắt, chàng ghé mắt nhìn qua khe cửa bất giác ngẩn người.
Mã Xuân Hoa nằm lăn dưới đất, ôm bụng rên la, đầu tóc tán loạn, sắc mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-ho-ngoai-truyen/1366793/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.