Điền Quy Nông vung tay một cái. Người Từ Tranh khác nào cây chổi quét ngang đụng vào chân Mã Xuân Hoa rồi hai người cùng té xuống đè lên nhau.
Mọi người thấy y đùa cợt hai người như hai đứa con nít thì khi nào dám sấn vào.
Điền Quy Nông nói:
Điêm huynh đệ! Huynh đệ hãy lấy số tiêu ngân mà chia ra từng phần như ta vừa nói rồi xếp lên xe lớn để chỗ nương tử cùng ta ngồi. Chúng ta có việc gấp, cần phải đội mưa mà đi.
Diêm Cơ cả mừng, vâng dạ luôn miệng.
Bọn cướp khuân những túi bạc trên xe tiêu xuống, xếp năm vạn lạng vào một đống, ba vạn, hai vạn lượng thành hai đống để dưới đất rồi nhìn bọn phu quát:
- Mau mau chuẩn bị cho chúng ta lên đường.
Tại vùng này đã có luật. Những hào khách lục lâm đánh cướp tiêu ngân không đả thương xa phu và vẫn trả tiền ăn tiền rượu cho chúng như thường. Nhưng nếu bọn xa phu không nghe lệnh dĩ nhiên là chuyện khác.
Bon xa phu đứng trước tình thế này khi nào còn dám chống cự, phải đội mưa đẩy xe đi.
Mã Hành Không thấy lũ xe tiêu đi ra, trong lòng đau đớn vô cùng. Chỉ còn một cái xe đẩy đến trước mặt.
Điền Quy Nông đỡ thiếu phụ lên ngồi. Cõ xe này mà khi đi khỏi là Mã Hành Không phải thân bại danh liệt. Suốt đời công lao cực khổ trôi theo dòng nước.
Người run lẩy bẩy, đột nhiên lão đứng phắt dậy thét lên:
- Ta quyết liều mạng với ngươi.
Hai tay lão như lưỡi câu sắt nhằm chụp vào mặt Điền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-ho-ngoai-truyen/1366736/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.