Lục Nghiễm cả kinh, đứng phắt dậy, nắm tay siết chặt cứ như một giây sau sẽ vung lên mặt Diệp Thiếu Đông. “Anh!…”
Diệp Thiếu Đông dựa vào lưng ghế, lười biếng mà nhìn cậu: “Sau này chúng ta phải ở cùng nhau một thời gian không ngắn, cho em một lời khuyên chân thành này Lục Nghiễm, đừng tùy tiện chọc giận tôi, đối với em không có lợi đâu.” Hắn dừng một chút: “Còn bây giờ, tôi phải nói cho em biết là tôi không thích ngẩng đầu. Em có thể lựa chọn, hoặc là ngoan ngoãn ngồi xuống, hoặc là… tôi giúp em quỳ xuống.”
Diệp Thiếu Đông rất thích gọi tên Lục Nghiễm, giống như mang cả họ tên cậu ra mà tuyên bố chủ quyền. Nhìn thấy lửa giận trong mắt cậu, hắn cảm thấy mình đang nắm giữ cậu trong tay, vui buồn mừng giận, thậm chí là hết thảy mọi thứ của cậu.
Hắn nhìn Lục Nghiễm cứng ngắc mà xoay người về chỗ ngồi, tâm tình vui vẻ mà cười với cậu: “Phải vậy mới ngoan chứ.” Sau đó hắn lại nói: “Tôi không có nhiều nguyên tắc, chỉ cần em nghe lời là được, một điều nữa, nếu theo tôi thì em nên biết yên phận, không được ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt. Tôi biết em có một cô bạn gái thanh mai trúc mã, cắt đứt triệt để đi. Tôi không thích động tay với đàn bà con gái, nhưng nếu em không tự giải quyết được thì tôi không ngại giúp em một tay đâu.”
Câu cuối cùng, trên mắt hắn lộ rõ sát ý đáng sợ…
Thật ra, không cần Diệp Thiếu Đông đe dọa Lục Nghiễm đã không còn mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-bao-luc-bat-hop-tac/2993429/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.