Trong một ngày hết bị đấm đá rồi lại bị cắn cho một miếng, Diệp Tam có nhiều kiên nhẫn đến đâu thì giờ cũng dùng hết rồi, càng huống hồ con người hắn vốn không phải kiểu kiên nhẫn.
Mà Lục Nghiễm khi ấy lại cứ thấy chết không sợ, cậu bị đè trên bàn gần như khỏa thân, nửa khuôn mặt bị Diệp Thiếu Đông tát sưng vù, nhưng vẫn có thể quay đầu lại hung dữ nhìn chằm chằm nam nhân đang nổi điên kia, vừa nhếch khóe miệng đã chảy máu vừa nhạo báng nói, "Con mẹ nó anh giỏi thì đánh chết tôi đi! Nếu không thì dù cá chết lưới rách, tôi cũng không để anh được như ý!"
Diệp Thiếu Đông lại tát cậu một lần nữa, nửa mặt còn lại của Lục Nghiễm lập tức sưng lên, trên làn da màu lúa mì của cậu đầy vết bầm tím do đánh nhau với Diệp Thiếu Đông, bị đè chặt trên bàn nhưng trông cậu không hề yếu ớt vô lực, ngược lại còn có một sức hấp dẫn khó tả...
Nếu không phải xung quanh có nhiều cặp mắt nhìn ngó, Diệp Thiếu Đông đã hận không thể đem Lục Nghiễm không biết trời cao đất dày này xử tử ngay tại chỗ! Nhưng Diệp Thiếu Đông khi hành sự không có thói quen bị vây xem. Lúc đó hắn tức giận túm tóc Lục Nghiễm lôi khỏi bàn, toàn thân Lục Nghiễm đau đớn, không còn sức chống trả, lảo đảo ngã xuống thảm, trán đập vào góc bàn, đôi mắt cậu tối sầm lại một lúc, còn chưa kịp hoàn hồn, Diệp Thiếu Đông đã lại không màng gì cả mà túm tóc cậu lôi ra ngoài.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-bao-luc-bat-hop-tac/2993422/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.