Hai cha con trưởng làng từ trong sự kích động trở lại bình thường, nhìn qua Trần Vũ Phong đứng im lặng gục đầu nhìn xuống chân, một bộ dáng nhìn chân mình còn vui hơn nhìn hai người ngu ngốc các ngươi.
"Khụ, khụ." An Nari giả vờ ho khan hai tiếng, sau khi thấy Trần Vũ Phong ngước mắt nhìn lên liền nói "Vậy cậu có yêu cầu gì sao."
"Vâng ạ, cháu muốn hỏi xem những con này có thể bán lấy hay trao đổi được không." Trần Vũ Phong cũng không giấu diếm sự thiếu hụt về kiến thức của cậu về thế giới này.
An Nari thân là trưởng làng nên rất rõ tâm tư của người khác, nhưng khi thấy cậu thành thật không một chút giả dối liền muộn phiền trong lòng.
"Cậu đấy, quá thành thật thế nào cũng thiệt thòi."
Trần Vũ Phong không nói gì chỉ mỉm cười ngốc nghếch nhìn ông.
Cậu biết những điều đó chứ, nhưng một kẻ ngoại lai chẳng biết gì về nơi này như cậu thì chẳng thể làm gì khác hơn.
"Được rồi, ta cũng chẳng giấu diếm, con chuột sóc này nếu đem ra nội thành bán thì bốn con đã chết cũng được 500 C, bởi vì nó là loài khó bắt trong những loài khó bắt, không phải vì nó mạnh mà do nó có thể vô hiệu hoá các đòn tấn công bằng vũ khí, nhưng nếu lấy sức lực thân thể thì ít ai có thể so độ nhanh nhẹn với nói." An Nari tiếp tục "Nếu có thể bắt sống nó thì giá tiền sẽ được tăng lên từ 400 C đến 500C một con."
Nghe trưởng làng nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phe-vat-trieu-hoi-su/2930615/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.