Ngày hôm sau, tiếng gà gáy vang khắp làng, Trần Vũ Phong ôm đầu vùi vào chăn.
Hôm qua sau khi quyết định ngày hôm sau sẽ vào nội thành nên cả buổi tối đọc cho xong cuốn sách đến gần sáng mới chợp mắt.
Hai mắt cậu không muốn mở ra, cả người uể oải, nhưng cậu không thể tiếp tục chìm vào giấc ngủ bởi vì trên mặt có thứ gì đó ấm áp mềm mại cạ vào.
Trần Vũ Phong thoáng mở mắt nhìn thì thấy cái đầu to của Đại Bạch đang không ngừng dụi vào mặt cậu.
"Đại Bạch." Nhìn Đại Bạch bừng bừng sức sống Trần Vũ Phong liền trợn mắt bật dậy.
Cậu vui vẻ ôm Đại Bạch vào lòng, cơn buồn ngủ cũng bị quét sạch sẽ.
"Có phải mày to hơn không."
"Meo." Đại Bạch nghe hỏi liền nghiên đầu chớp mắt, nó cũng không biết á, sau hai ngày thân thể không thoải mái thì hôm nay nó cảm thấy tràn trề năng lượng.
"Mà thôi kệ, miễn mày khoẻ mạnh là tốt rồi."
Trần Vũ Phong cũng không bám riết chuyện này, nhìn Đại Bạch lại hoạt bát khiến cậu rất vui vẻ, tâm tình cũng trở nên tốt hơn, cậu để Đại Bạch lên vai sau đó xếp chăn gọn gàng.
Buổi tập luyện hôm nay Trần Vũ Phong lại tăng thêm mười vòng, đúng là từ khi đến thế giới này sức khoẻ của cậu tăng lên rất nhiều, kể cả có chạy bốn mươi vòng thì nhịp thở vẫn đều đặn.
Sau khi rèn luyện xong, Trần Vũ Phong lại vào rừng để xem vận may, đọc xong cuốn sách y dược khiến cậu tò
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phe-vat-trieu-hoi-su/2930606/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.