Không biết chạy được bao lâu nhưng con thú phía sau vẫn cứ dí theo không ngừng, may mắn cả một tháng nay sự chăm chỉ rèn luyện của cậu đã được đền đáp, chạy cả quãng đường như thế nhưng chân vẫn có thể tiếp tục, nếu là lúc trước Trần Vũ Phong đã ngã xuống từ lúc nào.
"Không được rồi." Trần Vũ Phong vừa hở dốc vừa chạy, nhìn đoạn đường cây phía trước khiến cậu nhớ đển nếu như gặp được đoạn đường bị phá hư do linh thú thì tốt rồi.
Đúng lúc này khoé mắt Trần Vũ Phong nhìn thấy một khúc cây rất quen thuộc, hình như chạy thêm một chút nữa sẽ đến mảnh đất mà cậu thường luyền tập, không một chút do dự cậu liền đổi hướng chạy đến mảnh đất trống, con đường từ mảnh đất trống đến khu rừng bị san bằng bừa bãi do linh thú cậu vẫn nhớ rất rõ.
Thời gian từ từ trôi qua thể lực Trần Vũ Phong suy giảm, khu rừng bị san bằng ở ngay phía trước, con sư tử Baton vẫn không mệt mỏi mà càng phẫn nộ hơn.
Chạy đến con đường cây đổ chặn đường, Trần Vũ Phong không chần chờ mà nhảy qua một cái cây đổ rồi chạy vào.
"Đại Bạch, mày chạy trước đi, tao sẽ tìm cách trốn chứ hai ta mà đi chung là chết trùm." Cạ cạ cầm vào đầu Đại Bạch Trần Vũ Phong chạy đến một đoạn cây cỏ ngã rạp đầy ụm liền thả nó vào một góc khuất.
"Chạy đi."
Trần Vũ Phong không dừng lại lâu, nhìn thoáng ra phía sau thấy sư tử Baton đang loay hoay nhảy qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phe-vat-trieu-hoi-su/2930599/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.