Trần Vũ Phong dùng cả nữa ngày để xem kỷ năng săn bắt của Mạnh Kỳ cùng Như Yến, đến khi trời sập tối mới cùng hai người trở về thôn.
"Nhiều con mồi như thế sao chúng ta ăn hết, bó sẽ hư mất."
Như Yến cùng Mạnh Kỳ nghe Trần Vũ Phong nói liền bật cười, dưới ánh mắt ngơ ngác của cậu liền giải thích.
"Không sao cả, túi không gian có chức năng ngưng động thời gian, chỉ cần là vật bỏ vào trong nó sẽ tự động được ngưng động, giống như con thú cậu bỏ vào khi lấy ra nó vẫn sẽ ở hiện trạng ấy dù có bao lâu."
"Thần kỳ như vậy."
Như Yến gật đầu tiếp tục." Tuy nhiên túi không gian sẽ không ngưng động thời gian của thứ con sống, những thứ vẫn còn thơi thở của sự sống sẽ vẫn được vận hành bình thường cho đến khi nó chết."
"Như vậy cũng quá tốt rồi, một khi đi xa sẽ không lo về vấn đề thiếu lương thực." Trần Vũ Phong cảm thấy như vậy quá tiện lợi, giống như đem theo một cái máy giữ tươi bên mình vậy.
Trở về làng Trần Vũ Phong không đi về lều mà dẫn hai người tiễp tục đi về phía cổng.
"Ủa không về lều của cậu ư." Như Yến kinh ngạc hỏi.
"Không, chúng ta đến lều của ông Maga, chính là ông lão dược sư đã giúp đỡ tôi."
Mạnh Kỳ cùng Như Yến nghe vậy liền không nói gì nữa mà đi theo.
Đứng trước lều ông Maga, Trần Vũ Phong hồi hợp, không có sự cho phép nhưng cậu đã tự chủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phe-vat-trieu-hoi-su/2930584/chuong-21.html