Khi Trần Vũ Phong tỉnh dậy thì trời vẫn còn tối, nhìn ánh trăng đang dần khuất sâu những từng may chờ đợi ánh rạng dương cậu đoán chắc cũng gần sáng rồi.
Cái bụng kêu lên réo rắc trong không gian yên tĩnh, ôm bụng khẽ lầm bầm.
"Cả ngày không ăn hiện tại đói rồi, không biết bao lâu rồi chưa nấu một bữa tối ngon lành nhỉ."
Từ khi ông Maga biến mất, Trần Vũ Phong trở lại những ngày thịt nướng không vị, cậu chỉ lấp cho đầy bụng chứ không còn cảm nếm ra hương vị, đến hiện tại khi quyết định sẽ cố gắng tận hưởng niềm vui trong cuộc sống rồi tìm kiếm tung tích của ông Maga thì cậu không muốn ngược đãi chính mình nữa.
"Nấu một bữa ngon thôi nào." Khoảt áo lên người Trần Vũ Phong rời khỏi phòng.
Đi xuống tầng trệt, sau khi không thấy ai ngồi trên ghế dựa Trần Vũ Phong mới đi vào phòng bếp, lấy thịt đã được cắt sẵn trong hộp gỗ ra, rồi lấy gạo cùng những vậy dụng trong bếp núc, sau đó sắn tay ảo rồi bắt tay vào làm.
Đầu tiên cậu do gạo nấu cơm, bởi vì nơi này sài bếp bằng sức mạnh ma lực nên có thể để vài cái để dễ dàng nấu hơn không phải chờ đợi để làm từng món.
Nấu xong tất cả các món thì mặt trời cũng dần ló dạng, tắt đi bếp của những món xào cùng nướng, còn canh cùng cơm vẫn để lửa lêu rêu để giữ độ nóng.
"Meo." Đại Bạch không biết đi xuống từ lúc nào, nhìn thấy cậu bận rộn xong mới đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phe-vat-trieu-hoi-su/2930565/chuong-29.html