Trần Vũ Phong đi xuống khỏi lưng Đại Bạch, cậu đi đến gần bờ suối rồi ngồi xuống, hai bàn tay với vào trong nước rồi dóc nước lên mặt, sự mát lạnh mà nước mang lại khiến cậu thoải mái, nếu bay giờ có thể xuống tắm thì cậu liền nhảy ùm xuống mà không nghỉ ngợi, nhưng ba người kia vẫn đang chờ cậu trở lại, nếu đi quá lâu họ sẽ đi tìm mất.
Lấy những xác thú được giữ trong túi không gian vẫn tươi ngon ra, cậu bắt đầu lấy con dao ra làm sạch bộ lông, rồi mổ bụng nó ra lấy hết nội tạng rồi đem lấy ca múc nước lên sau đó rữa sạch.
Làm xong hết công đoạn liền để những khứa thịt vào hộp sau đó bỏ vào túi không gian.
Lúc Trần Vũ Phong định đứng dậy thì Đại Bạch đã chạy lại đứng chặn trước mặt cậu sau đó gầm gừ vào những cái cây bên trong bóng tối.
"Vậy mà vẫn phát hiện ra tao à." Một giọng nói từ trong bóng tối vọng ra, sau đó tiếng bước chân tiến đến gần cậu, cả người dừng dừng hiện ra trong ánh sáng phát ra từ viên ngọc của cậu.
Người đứng trước mặt Trần Vũ Phong là một chàng trai trẻ, ánh mắt đầy cao ngạo, mái tóc nâu được vuốt ngược ra sau, khi nhìn đến cậu còn toát ra vẻ khinh thương, cao thượng.
"Cậu là ai." Trần Vũ Phong đứng dậy dò hỏi, cậu không biết người này, kể cả trong hiệp hội hắn cũng không có mặt, khí tràng quanh người cũng không giống người ở trong nơi thành.
Chàng trai khinh thường nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phe-vat-trieu-hoi-su/2930431/chuong-41.html