Trần Vũ Phong vùi đầu vào cổ Đại Bạch một lúc lâu cuối cùng cũng thả tay ra, cậu ngước đầu lên nhìn vào khuôn mặt đáng yêu của nó nghiêm túc hỏi.
"Mày sẽ ở cạnh tao chứ, dù cho chuyện gì xảy ra đi nữa nhất định phải ở cạnh tao nhé."
"Ngu ngốc, ta la thú triệu hồi của ngươi, chúng ta đồng sinh cộng tử, trừ khi ngươi vứt bỏ ta nếu không ta sẽ theo ngươi cả đời." Đại Bạch nhìn ánh mắt vừa nghiêm túc vừa bất an của cậu đành nói dối, tuy nhiên nó sẽ ở bên cậu cả đời thì không phải dối trá.
"Thật tốt quá." Trần Vũ Phong khẽ cười sau đó cậu đứng dậy đi đến giữa phòng.
Hai mắt cậu nhắm lại cảm nhận luồng sức mạnh đang chạy trong cơ thể cùng với hình dáng quyển sách trong trái tim cậu.
Lần này cậu có thể cảm nhận nhận được nó rất rõ ràng, hơn hết cậu biết được không cần thiết phải dẫn dắt nó ra bên ngoài như những gì từng được chỉ dạy khi vừa mới đến đây.
Trần Vũ Phong mở mắt ra, tâm khẽ niệm, một luồng ánh sáng chiếu ra trước mặt cậu, một quyển sách màu đen với một sợi dây xích khóa chặt xung quanh bay lơ lửng.
"Đây là vũ khí của mình sao."
"Đúng vậy của ngươi đấy." Đại Bạch liếc nhìn quyển sách thản nhiên nói.
Trần Vũ Phong nhìn ánh sáng bao quanh lấy nó liền đưa tay lên định cầm lấy quyển sách, nhưng khi sắp chạm vào nó cậu lại dừng lại các ngón tay cuộn lại vào lòng bàn tay.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phe-vat-trieu-hoi-su/2928655/chuong-104.html