Bên dưới ánh trăng sáng, cả bộ tộc báo đang ngồi quay quần bên những nhóm lửa bập bùng, những khứa thịt được đặt trên lửa vang lên những tiếng tách tách, xèo xèo, mùi thơm bay thoang thoảng trong không khí.
Một nhóm thú nhân trẻ tuổi đang cười nói vui vẻ.
“Sao hai người kia chưa đến nữa.” Xa nhìn xung quanh thì kinh ngạc hỏi, nếu Trần Vũ Phong có ngủ quên thì chắc chắn Mạnh Kỳ sẽ gọi, nhưng đến giờ vẩn không thấy hai người đâu, thức ăn cũng chín cả rồi.
“Chắc họ ngủ quên rồi.”
“Mạnh Kỳ ở đây vài tháng rồi chắc không đâu.”
“Vậy thì chắc hai người họ đang bàn bạc với nhau chuyện gì đó đến quên cả thời gian.”
“Roma, cậu đi kêu bọn họ đi.”
“Chắc vậy rồi, mọi người nhớ chừa phần cho tôi đấy nhé.” Roma đứng dậy nói.
Cậu ta đi thẳng đến ngôi nhà mà Trần Vũ Phong cùng Mạnh Kỳ đang ở.
Cốc, cốc, cốc.
Roma đứng bên ngoài cửa gõ từng hồi vang, nhưng bên trong ngôi nhà vẫn im lặng không có bất kỳ tiếng động gì, cậu ta thoáng nghi hoặc rồi trực tiếp đẩy cửa ra.
Bên trong phòng khách không có ai, cậu ta lắng tai nghe xem nơi nào có tiếng động thì nghe loáng thoáng âm thanh nói chuyện bên trên tầng.
“Hử, trên đó còn ai nữa sao.” Roma kinh ngạc khi nghe được ba giọng nói trên tầng, ở bộ tộc thú nhân không có chuyện có người khác đến mà họ không phát hiện được.
Cậu ta đi lên tầng sau đó tìm kiếm phòng phát ra âm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phe-vat-trieu-hoi-su/2928635/chuong-114.html