Rời khỏi chính thành Marata, nhóm Trần Vũ Phong liền nhanh chóng chạy đến nội thành,
Lần này Đại Bạch không cần phải chở bọn họ nữa, bởi vì thú cưỡi bọn họ rởi đi thật sự rất nhiều, nên khi lấy đủ số thú cưỡi vẫn còn dư lại vài con, bọn họ gửi chút tiền cho người chăm sóc để họ tiếp tục chăm sóc cho chúng nó, còn bọn họ thì lấy bốn con thú ra mà cưỡi đi.
Lần này không bị cưỡi nữa nên Đại Bạch khá là vui vẻ mà nhảy lên đầu con thú cưỡi của Trần Vũ Phong mà nhàn nhã ngắm nhìn xung quanh, không những thế nó còn buồn chán mà thở dài khinh bỉ.
"Sao lại chạy chậm thế, không bằng một góc của ta."
"Đúng, đúng, Đại Bạch là giỏi nhất." Trần Vũ Phong chỉ có thể bất đắc dĩ thùa theo.
Những người khác nhìn cậu đầy buồn cười, tuy bọn họ nghe không hiểu Đại Bạch nói gì, nhưng qua lời nói của Trần Vũ Phong vẫn có thể đoán được một hai.
"Pi." Tiểu Pi ngồi bên cạnh Đại Bạch phụ họa, nó cũng cảm thấy tốc độ này quá chậm rồi.
Lần này bọn họ cũng không gắp gáp mà chạy về bộ tộc thú nhân, sau khi vào nội thành Lita, Trần Vũ Phong liền dừng chân lại, bọn họ gửi thú cưỡi rồi chậm tãi đi về căn nhà mà trước đây bọn họ từng ở.
Cũng khá lâu rồi bọn họ chưa trở về, có lẽ đây là căn nhà kỹ niệm giữa họ cùng Như Yến nên không ai dám đành lòng mà trở về.
Căn nhà vẫn như cũ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phe-vat-trieu-hoi-su/2928515/chuong-172.html