Khoảnh khắc sắp chạm đất, Liễu Sắt bị lật lại, ngã ngửa xuống đất, một bàn tay to vững vàng đỡ ở sau đầu cô. Nếu mà ngã thẳng xuống chắc cô chấn động não mất.
“A Bảo? !”
Đỡ được cô đúng là A Bảo, lúc này tay phải anh đỡ ở sau đầu cô, tay trái chống ở bên phải cô, kéo Liễu Sắt vào người. Nhiệt độ từ cơ thể anh truyền tới hòa với mùi hương giống cỏ xanh, mùi giống đực vừa giống như người vừa giống như thú cùng với mùi máu tươi nhàn nhạt, đều là những thứ hai mươi ba năm qua Liễu Sắt chưa bao giờ ngửi thấy.
Tim cô đột nhiên đập mất quy luật, dồn dập như nổi trống.
“A Bảo, anh. . . Đứng dậy đã, được không?” Cô định đẩy ra anh, vừa mới chạm vào lồng ngực cường tráng của A Bảo, cảm nhận da thịt anh căng mềm như tơ mới chợt nhớ ra anh không mặc quần áo, mặt cô lập tức đỏ bừng.
A Bảo cúi đầu nhìn lồng ngực vừa bị Liễu Sắt chạm vào, khẽ cau mày.
Quả nhiên anh không thích người khác đụng vào mình.
Liễu Sắt vội vàng thả tay xuống, vẫn không nhúc nhích. A Bảo nhìn cô chằm chằm, trong đôi mắt màu hổ phách tĩnh lặng như nước dường như lóe lên chút vui vẻ, nhưng lại lập tức biến mất.
Sau đó dường như anh đột nhiên ngửi thấy cái gì, mũi khịt khịt, hít sâu hai hơi, kéo cô đứng dậy, theo mùi đi đến chỗ vừa rồi Liễu Sắt ‘không nhịn được’.
Mặt Liễu Sắt còn chưa kịp hết đỏ, nhìn thấy anh ở đây ngửi lấy ngửi để, lại lập tức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phe-vat-sinh-ton-o-tan-the/194840/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.