Editor: mèomỡ
Khi Liễu Sắt tỉnh lại, cả người đều mỏi nhừ, cảm giác lạnh như băng này giống như đã chui vào khớp xương vậy.
Cô rúc sâu vào tấm chăn dày mới cảm thấy thoải mái một ít.
Cô nhìn ngoài cửa sổ, trời đã hửng sáng, ánh mặt trời mỏng manh chiếu vào giúp cô có thể nhìn rõ tình trạng căn phòng.
Đây là một gian phòng trống trải rất lớn, có lẽ trước đây siêu thị dùng để tổ chức hoạt động chung, hiện giờ đã trở thành điểm tạm nghỉ của đội viên, tất cả mọi người đều ngủ ở đây. Cao Mẫn, Liễu Sắt, Đổng Y Y cùng Leona ngủ ở bên trong, còn lại đám đàn ông đều nằm ở gần cửa.
Sau khi Liễu Sắt tỉnh lại thì không ngủ được nữa, nghĩ tới chuyện xảy ra ngày hôm qua, nghĩ đến biểu hiện của bản thân, cô cảm thấy thật chán nản. Ở đây không có zombie thật đúng là may mắn. Nếu có người vì cô mà bị thương thì cô sẽ áy náy lắm. Tuy rằng không ai bị thương, nhưng A Bảo chắc sẽ càng cảm thấy cô vô dụng!
Nghĩ vậy, trong lòng cô càng buồn bã, cảm thấy trong phòng cũng có chút ngột ngạt liền đứng dậy ra ngoài.
Liễu Sắt đi qua cửa liền cười chào đội viên canh gác, vừa quay đầu lại trông thấy A Bảo ngồi trên bệ cửa sổ siêu thị.
Anh ngồi nghiêng, một chân chân gác lên cửa, tay đặt trên đầu gối, quay lưng về phía cô.
Cô rón rén đi tới.
A Bảo tựa đầu vào cửa sổ, ánh nắng phủ lên sườn mặt tuấn tú của anh một vầng sáng nhạt.
Lúc này, có tiếng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phe-vat-sinh-ton-o-tan-the/1371122/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.