Editor: Tô Hồ Ly
Betor: mèomỡ
“Haiz…”
“Haiz…”
Hai tiếng thở dài bỗng nhiên từ hai bên quảng trường đồng thời truyền đến, hai người đang ngồi giật mình, lập tức đứng dậy, cùng quay đầu nhìn ra sau.
“Là cô?!”
“Sao cô lại ở đây?”
Nói xong hai người lại cùng sửng sốt, Liễu Sắt cười nói trước: “Lại đây ngồi đi.”
Đổng Y Y bĩu môi, vốn không định để ý đến cô, sau không biết nhớ tới cái gì, do dự một chút rồi đứng dậy tới ngồi bên cạnh cô, hai người cùng ngồi trên một chiếc ghế đá.
Đây là một quảng trường hình tròn, quanh sân có sáu chiếc ghế dài bằng đá đơn giản, trung tâm quảng trường từng là một hồ nhạc nước, bây giờ hồ đã khô cạn, chỉ còn một tầng nước bùn cạn, dòng nước chảy qua để lại những dấu vết bất quy tắc.
“Cô vừa thở dài cái gì?” Vừa ngồi xuống, Đổng Y Y đã tức giận nói, “Cô đâu bị chọn đi làm nhiệm vụ.” Lúc này không cười trộm, còn chạy tới đây thở ngắn thở dài cái gì.
“Vậy còn cô? Đi làm nhiệm vụ không vui à?” Liễu Sắt nhìn cô gái bên cạnh, mày ủ mặt ê, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn sắp nhăn thành bánh bao rồi.
“Ai bị phái đi làm nhiệm vụ này có vui được chứ?” Đổng Y Y liếc cô một cái, “Trừ kẻ ngu.”
“Thật không? Tôi thấy đâu có tệ đến vậy!” Liễu Sắt hơi tiếc nuối nói: “Nhưng mà bọn họ lại không chọn tôi.” Thật ra mà nói, là A Bảo không chọn cô.
Lúc ấy A Bảo cầm danh sách, đọc từng tên một để Cao Mẫn ghi danh. Cứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phe-vat-sinh-ton-o-tan-the/1371120/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.