"Nàng... nàng nỡ lòng nào nhìn bá tánh chịu khổ sao? Những bá tánh đó đến nay vẫn nhớ thương nàng. Ta có lỗi với nàng, nhưng bá tánh có tội tình gì?"
Tần Kiểu nhíu mày: "Cho nên ngươi dùng đạo đức để ép buộc ta? Tiêu Trạch, bàn tính của ngươi đ.á.n.h hay thật đấy. Ta không có lý do gì để giúp ngươi cả."
Tiêu Trạch cuống lên. Lúc sống Tần Kiểu nhiệt tình bao nhiêu thì giờ nàng lạnh lùng bấy nhiêu. "Vậy nàng muốn thế nào mới chịu giúp ta? Cẩm Quốc không chịu nổi sự tàn phá của chiến tranh nữa rồi, người chịu khổ cuối cùng vẫn là bá tánh."
Tần Kiểu bỗng bật cười, như bị sự vô sỉ của hắn chọc cười: "Được, muốn ta giúp ngươi cũng không phải không được. Ngươi quỳ xuống dập đầu ba cái cho ta, ta có thể miễn cưỡng suy nghĩ lại."
Tiêu Trạch đỏ mặt tía tai: "Tần Kiểu, nàng đừng quá đáng!"
"Thế à? Thế này là quá đáng? Ngươi luôn miệng nói vì bá tánh, vì thương sinh, nhưng ngươi đã làm gì cho họ? Sự vô năng của ngươi khiến họ sống trong cảnh dầu sôi lửa bỏng, lũ lụt chưa qua, chiến tranh lại đến..."
"Ngươi ——"
Tiêu Trạch muốn ngắt lời nàng, nhưng tốc độ nói của Tần Kiểu còn nhanh hơn: "Ta làm sao? Thế này là thẹn quá hóa giận không muốn thừa nhận à? Có phải ngươi định nói những chuyện đó đều là bất khả kháng, không phải trách nhiệm của ngươi? Ta biết ngay mà, Tiêu Trạch ngươi chính là loại người nhu nhược chỉ biết trốn tránh trách nhiệm."
Tiêu Trạch tức nổ phổi.
Tần Kiểu cũng không có ý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phe-hau-livestream-hang-ngay/4888404/chuong-217.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.