Những ngày sau đó Sở Nhất Dạ luôn sống trong sự lo lắng sợ hãi, nàng không thể cứ ngồi yên chờ tin dữ từ người nhà của mình. Nghe tin ở trong đấy phụ thân và đại huynh của nàng ăn uống khổ sở, bệnh cũ của phụ thân tái phát cũng chẳng có ai đến thăm khám phát thuốc. Nhất Dạ không ngừng đút lót hết vàng bạc mà mình có được để cho tình hình của họ trong đại lao được tốt hơn. Nhưng ả Tử Yên kia quyết không để nàng một ngày yên thân. Đem việc làm của nàng đồn thổi lên rằng “hoàng hậu bao che người nhà công tư không phân minh như thế liệu có xứng với ngôi vị đang ngồi…”
Quá nhiều chuyện cùng dồn nén cùng một lúc, Nhất Dạ lúc này đã thật sự mệt mỏi, chết tâm. Với nàng giờ đây đến sống cũng thật sự khó khăn huống hồ chi đến mong muốn được hắn mở lòng yêu thương sủng ái mình. Nàng giờ đây mặc định rằng nếu cả nhà nàng chết hết thì nàng cũng sẽ đi theo họ để tạ tội nơi suối vàng.
Cho đến khi Lệ Quân xuất hiện mang theo sự thật mà vô tình cô biết được: Phụ thân nàng bị Diên gia vu khống hãm hại. Ngày trước mật thám của Diệp Lãnh vô tình bắt được một ám vệ khi đang đi đưa tin cho một người nước Thục, tên ám vệ này vốn là người của Diên tướng quân, nhưng sau mấy ngày tra hỏi lại khai ra là người của phủ Sở thừa tướng… e là sợ bị đều tra tới nên mới giá họa cho Sở lão gia sẵn tiện tiêu diệt luôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phe-hau-ho-ly-nhat-da-yeu/3423867/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.