Edit:Linhlady
"Ừ." Mạc Vân Quả nhàn nhạt nói, "Hắn tên là Ngân Nguyệt."
Nhậm Chỉ An khẽ cười một tiếng, mang theo một tia tò mò của thiếu nữ.
"Tên này thật là kỳ quái."
Mạc Vân Quả kỳ quái nhìn cô nàng một cái, nhưng cũng không nói gì, chỉ nhàn nhạt gật đầu.
Nhậm Chỉ An đứng lên, hướng tới Mạc Vân Quả bên kia mà đi.
Khi hai người cách nhau khoảng hai bước, cô nàng ngừng lại, ngồi xổm xuống dưới.
"Nhìn chị như vậy, thật đúng là xinh đẹp ~"
Ánh mắt cô nàng như đang mỉm cười, nhưng tinh tế nhìn lại, lại cái gì cũng không có.
Lông mi Mạc Vân Quả buông xuống, không biết suy nghĩ cái gì.
"Quan hệ giữa chị cùng Ngân Nguyệt rất tốt sao?"
Hai tay Nhậm Chỉ An chống ở trên mặt đất, bàn tay trắng nõn cùng sàn nhà hình thành một loại tương phản mãnh liệt.
Mạc Vân Quả vẫn như cũ không trả lời cô nàng, chỉ liếc qua tay cô nàng, sau đó nói: "Cô biết người chết như thế nào không?"
Nhậm Chỉ An sửng sốt, trên mặt treo nụ cười.
"Em nguyện ý nghe chị giải thích."
"Có người không thể phạm quy luật tự nhiên, chết già chết bệnh, có người bởi vì các loại chuyện ngoài ý muốn tử vong, cũng có người chịu không nổi thời gian phiền nhiễu mà chính mình lựa chọn tử vong......"
Giọng nói của Mạc Vân Quả thanh lãnh xa cách lại cao cao tại thượng, Nhậm Chỉ An hận thấu xương một Mạc Vân Quả như vậy.
Mạc Vân Quả như vậy, luôn khiến cô nàng nhớ tới một người, một người cô nàng vốn nghĩ đã quên, một người cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phat-song-truc-tiep-kim-chu-cau-danh-thuong/3900680/chuong-882.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.