Mạc Vân Quả nhìn về phía phòng phát sóng trực tiếp, trong mắt không chứa một tia cảm xúc, mọi người ngẩn ra, lại bị Mạc Vân Quả làm kinh sợ.
Bọn họ chớp chớp mắt, nhìn kỹ đi, lại chỉ có thể nhìn thấy ánh mắt thanh triệt thuần tịnh của Mạc Vân Quả.
Hình ảnh vừa rồi, giống như chỉ là ảo giác của bọn họ mà thôi.
“Cũng không biết thế giới này tên gia hỏa Thiên Đạo có dáng vẻ gì nữa.”
Mạc Vân Quả giống như đang lầm bầm lầu bầu, lại giống như đang nói cho người trong phòng phát sóng nghe.
Cô nhấc chân bước đi, đi trên tinh cầu hoang vắng như không có ai đặt chân tới này.
Trên tinh cầu này, chỉ có đất đai cằn cỗi, không có độn vật, cũng không có thực vật gì, càng không có bất kì dấu hiệu của sinh vật nào tồn tại.
Tất cả đều tĩnh mịch, thật làm mình người lạnh giá.
“Tiểu Quả Quả, ngươi làm gì phải tự mình đi? Một dùng một cái phù là được rồi mà?”
“Đúng vậy, thật sự không được còn có phi kiếm gì đó.”
“Còn có phi thuyền nha ~╮(╯▽╰)╭”
“Hắc hắc, xem ra tiểu Quả Quả nhà ta muốn thử cảm giác dùng hai chân hành tẩu rồi?”
“Ta thấy không phải như vậy, ta luôn cảm giác trên tinh cầu này không hề đơn giản như vậy.”
“Ta cũng cảm thấy vậy, tuy rằng bên ngoài nhìn qua không có gì, nhưng ta luôn có một loại cảm giác không khỏe.”
Mạc Vân Quả nhìn đến nơi này, dừng một chút, sau đó tiếp tục đi về phía trước.
“Nơi này không có cách nào sử dụng phi thuyền cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phat-song-truc-tiep-kim-chu-cau-danh-thuong/1010092/chuong-820.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.