Edit: Linhlady
Mạc Vân Quả nhìn nhìn Phong Kỳ, sau đó nói: “Anh không có quấy rầy tôi.”
Phong Kỳ: Trọng điểm căn bản không phải cái này được không!
Phong Kỳ xem như hiểu rồi, y với Mạc Vân Quả căn bản không cùng tần sóng.
Không biết cô ăn cái gì lớn lên, không thể nói chuyện cùng kênh với y được sao!
Trong lòng Phong Kỳ không ngừng phun tào, bên ngoài lại vẫn giữ vẻ mặt như thường.
Y cười cười, lúc này mới nói: “Đây là sự thật.”
Mạc Vân Quả: À.
Mạc Dung lại ngáp một cái, cực kỳ khinh thường nói: “Anh nói câu này không thấy ?”
Phong Kỳ cũng kinh thường không kém đáp lại: “Anh còn không biết xấu hổ như thế tôi làm sao phải ngượng ngùng?”
Mạc Dung lười phải đế ý Phong Kỳ, ở trong mắt của cậu ta, loại hành vi này của Phong Kỳ cực kỳ ấu trĩ.
Phong Kỳ thấy Mạc Dung không nói gì, cũng không thèm xem Mạc Dung, y vẫn nên đặt tâm tư lên người Mạc Vân Quả thì hơn.
Mạc Vân Quả thấy hai người ngừng đấu khẩu, cũng im lặng ăn đồ ăn.
Ừm…… Hương vị cũng không tồi.
Cơm nước xong, Phong Kỳ rất tự nhiên mời Mạc Vân Quả đi chơi, với tiền đề là không để Mạc Dung đi theo.
Nhưng Mạc Dung làm sao lại dễ dàng nghe theo Phong Kỳ?
Cậu ta cứ nhắm mắt mà đi theo cô, nói gì cũng không chịu đi.
Huống chi, cậu ta còn muốn giúp Mạc Vân Quả dùng vỏ chuối vướng ngã Phong Kỳ đấy……
Phong Kỳ thấy Mạc Dung “Không biết xấu hổ” như thế, trong lòng càng ghen ghét khó tả.
Mạc Vân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phat-song-truc-tiep-kim-chu-cau-danh-thuong/1009948/chuong-669.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.