"Về hử? Mới tới mà?"
"Tối em lại qua chị ạ. Chị chăm sóc Mai giúp em nhé."
"Giúp mày á? Thế sao mày không tự đi mà làm còn nhờ tao giúp mày?"
"Ơ..."
Hoàng đần người ra không nói được câu nào.
"Haha tao đùa đấy, về đi."
Chị Hà thấy thế thì không nhịn được cười, trực tiếp xua tay bảo Hoàng về.
Chị em nhà này giống nhau thật. Giống từ cái điệu bộ lẫn cách nói chuyện.
Ghét thật đấy...
Hoàng trở về nhà, bà Châu đúng lúc vừa từ bếp đi ra.
"Đồ ăn trong bếp mẹ mới nấu, khi nào đói thì ăn nhé. Mẹ đi làm sổ sách đây."
Bà Châu nói xong cầm túi đi ra cổng, chú Hải đã đợi sẵn từ khi nào.
Cậu biết thừa mẹ lại đi đòi nợ nhưng không ý kiến gì, chỉ nhún vai rồi lên phòng. Tạm thời cậu chưa muốn ăn gì.
Có thật là học hết cuốn này cậu tăng thêm pháp lực không vậy?
Trong này toàn là những chiêu thức đã từng thất truyền, lão Long bảo sẽ có những thứ cậu làm lại được, nhưng cậu mới thuộc sơ qua lý thuyết thì làm sao có thể...?
Mai thì ngày càng tệ đi, cậu thì vẫn chưa làm được gì hết...
Nghĩ đến cảnh Mai đang nằm trên giường bệnh, ngày một bị âm khí xâm lấn ngục phủ ngũ tạng, Hoàng lại lao vào bàn đọc ngấu nghiến, không rõ bao lâu qua đi, tới khi nhìn lại đã gần 3h chiều.
Cơn đói phát ra từ bụng khiến cậu dừng lại.
Thôi chết, muộn thế rồi cơ à?
Cuối cùng cậu cũng đọc xong được cuốn bí tịch. Cậu không muốn lấy cuốn bằng chữ quốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phap-su-doi-muoi/1671223/chuong-387.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.