"Đi, chúng ta mau đi thôi."
Liên kéo tay Lâm đi vào lán của ông già trưởng làng. Lâm cảm thấy lạ lùng lắm, như một luồng gió kì quặc xâm chiếm hết cơ thể của mình vậy. Thật buồn cười, khi chân anh chỉ muốn bước chậm lại từng bước một nặng trĩu như muốn khoảng cách vài bước chân tới chỗ hai người đứng tới chiếc lán kia là vô giá. Còn tim anh thì lại đập liên hồi, trái ngược lại với nhịp chân.
Lần đầu tiên được người khác giới nắm tay.
Hai người bước vào trong lán. Liên buông tay Lâm ra, một cách tự nhiên nhất, giống hệt như lúc cô đưa tay ra cầm tay anh vậy.
Liên lấy trong túi ra một cuốn sổ nhỏ, xé toạc một tờ giấy, đem vo tròn lại, giúi vào tay Lâm. Lâm không hiểu.
"Gì đấy?"
"Suỵt."
Liên ra dấu im lặng khẽ nói nhỏ.
"Chốc nữa em phụ trách khám cho già làng kia, anh nhớ tìm cớ lẻn ra phía đằng sau lán, bằng mọi cách phải tìm được ban thờ chứa thần chim kia, tìm ở phía sau tượng có cái túi màu thẫm có hai con chim mà hôm nọ anh thấy bà lão lấy thuốc đeo ngang hông, mở ra lấy tất cả mọi thứ bên trong đó, rồi nhét tờ giấy này vào túi để nguỵ trang, khi được rồi thì anh ra hiệu, chúng ta phải rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt..."
"Được."
Lâm gật đầu, quả quyết.
Liên không nhìn anh nữa, mà chuyển đi nhìn cách bài trí xung quanh lán. Cũng chẳng có gì đặc biệt ngoài mấy chiếc nỏ và dụng cụ đi săn thú rừng.
"Ông ơi? Ông? Chúng con tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phap-su-doi-muoi/1671031/chuong-194.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.