"Vâng."
Sen nghe xong thì gật đầu, nhanh nhảu chạy xuống bếp chuẩn bị mấy thứ thầy Liên vừa đưa ra. Đây là rừng, chẳng ai nuôi gà được, nhưng may sao, dân làng ở bản hôm trước qua đây khám bệnh, có ghé cho chị em quân y các cô chục trứng để dành bồi dưỡng cho các anh bộ đội bị thương.
Xong xuôi mọi thứ, Sen hấp tấp bê vào vào lán.
"Đây thầy ạ."
"Nhanh thế cơ à? Con đặt vào đây cho thầy."
"Dạ."
Thầy Liên đang đặt một bát hương ra giữa bàn uống nước, mấy vật để trên bàn đều bị bỏ hết cả ra ngoài.
"Con rót ba chén nước lã đặt thẳng hàng trước bát hương đi. Lấy hai đũa bông cắm thẳng đứng vào bát cơm."
"Được rồi thầy ạ."
"Rồi rồi. Con để ở đấy đi nghỉ ngơi đi. Thầy làm việc còn lại là được rồi."
"Ơ nhưng... Con ở đây vẫn được chứ ạ?"
"Cũng được."
Thầy Liên không nhìn Sen nữa, vì ông đang mắc vẽ một loại chú. Ông chỉ tay vào cửa lán.
"Con ra đóng hộ thầy kín cửa lán đi. Đừng để gió lùa vào tắt nến thầy. Còn nữa, hai anh lính thầy nhờ con ở đơn vị của cậu ta đâu? Gọi vào đây."
Với bản tính tò mò của mình, Sen hí hửng háo hức khi được thầy của Liên đồng ý cho mình ở lại xem. Cô chạy ra đóng lại cửa nhanh chóng, khi quay lại thì thấy ông đã yên vị ngồi trước bàn.
"Thầy, đây là anh Lâm, phó đội trưởng của đội."
"Lại đây ta nói."
Ông ngoắc tay lại chỉ Lâm. Mấy ngày nay Long vào quân y, anh em ở trại tập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phap-su-doi-muoi/1671022/chuong-185.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.