Long đau đớn, nằm co người lại trong chiếc lán quân y. Trăng cũng vừa khéo xuất hiện ở đầu kia ngọn cây.
Không thể nào, Ngri đã cho anh uống thuốc rừng rồi cơ mà?
Nếu như anh nhớ không nhầm, hồi chiều cô có dặn rằng thuốc này cũng cần phải ra ngoài để tiếp xúc với anh sáng mặt trăng, mới có tác dụng?
Long nén đau lại, ôm lồng ngực như đang bị ai đó bóp nghẹt đi, cố lết xuống giường, khó khăn bước ra ngoài.
Trăng rằm, lại còn là trăng rừng nữa, to tròn vành vạnh, tuy chưa lên cao nhưng sáng rực. Long không có tâm trí nào để ngắm, anh lại dưới một gốc cây lớn, ngồi phịch xuống, thở gấp.
Cơn đau vẫn không có dấu hiệu chấm dứt hay dịu đi.
Đầu anh như bị một vật thể nhọn hoắt đâm vào, từng nhát từng nhát một, khiến anh hai tay ôm lấy ôm để, khuôn mặt nhăn lại đầy đau đớn, bên tai lại nghe trở lại những tiếng côn trùng có cánh bay vù vù trong đầu mình. Người phụ nữ hôm nay không ra lệnh hay điều khiển cho anh làm gì nữa, chỉ lầm rầm một thứ ngôn ngữ kì lạ mà anh chưa bao giờ được nghe.
Anh nhắm chặt mắt lại, trước mắt anh lại là một hình ảnh lạ lùng.
Ngri mặc bộ váy dân tộc của mình, tóc vấn lên, cươi tươi rói đem nước đến bên cạnh anh.
Tóc vấn là dấu hiệu của người phụ nữ đã lập gia đình trong tục lệ của làng bản Ngri...
Long đau đớn đến không còn tài nào ngồi gượng dậy được nữa, anh cũng bỏ mặc tất cả hình ảnh cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phap-su-doi-muoi/1671017/chuong-180.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.