Sau bữa ăn trưa, Long tập hợp các anh em trong đội lại.
"Mọi người đã biết phân biệt được nấm nào là nấm độc nấm nào là nấm ăn được chưa?"
"Rồi ạ."
"Vậy thì được. Chiều nay cử hai người vào rừng hái nấm đào củ mài. Tất cả anh em còn lại thì thám thính tình hình địch. Chờ chỉ thị của cấp trên đưa ra, chúng ta sẽ sẵn sàng chiến đấu."
"Rõ."
"Giải tán đi."
Anh em vừa tản hàng ra, Long cũng vào bên trong lán. Có duy nhất một lán chỉ huy được dựng ở khi bìa rừng này. Khi anh đi vào đã thấy Lâm ngồi ở đây từ bao giờ.
"Đại đội trưởng."
"Gì thế này? Sao tự nhiên thấy khách sáo thế kia?"
"Khách sáo cái gì? Đồ độc ác? Rõ là qua tôi đã cẩn thận dặn cậu trước là phải cho tôi đi cùng với. Cuối cùng thì cậu..."
"Tôi làm sao? Tôi đi rồi cậu phải ở lại chỉ huy mọi người. Hơn nữa cấp trên chưa có chỉ thị gì. Địch cũng chưa có động thái, chuyện quân lương là chuyện gấp chứ không nói giỡn nói chơi để hai người hay ba người rủ nhau đi."
Long chau mày lại.
"Ôi ôi. Đại đội trưởng, đừng nóng, đừng nóng."
Lâm đứng lên, vỗ vai Long một cái.
"Ơ. Sao lại bị đứt khuy áo thế kia?"
"Hả?"
Lâm chỉ chỉ tay vào ngực Long khiến anh cũng giật mình nhìn theo.
"Quái lạ. Này, sao tưởng áo này mới được cấp cái mới? Nhanh đứt chỉ à?"
"Không có đâu. Chắc là do hồi nãy đi rừng, quặc vào cành cây nào đấy, nên là bị rơi khuy ra thôi."
"Thế à?"
"Ừ."
"Thật chứ?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phap-su-doi-muoi/1671008/chuong-171.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.