"Vậy chúng ta đi thôi. Để em dẫn đường trước."
"Để anh xách túi cho."
"Thế phiền anh rồi ạ."
Liên nói đoạn quàng túi từ bên hông, đưa cho Long, tiếp đến lại chạy lên phía trước, dọc đường đi tíu tít tíu tít như con chim non, nói cười không ngớt. Long điềm tĩnh đi đằng sau, dọc đường nhớ vị trí và quan sát động tĩnh xung quanh, thi thoảng lại cười với Liên một cái.
Cứ thế đi qua một con suối nữa, hai người từ xa đã nhìn thấy một đội thanh niên trai tráng đang cầm nỏ, đang ra ở trong tư thế phòng thủ, chĩa về phía hai người. Liên và Long thấy vậy thì không cuống. Cô từ từ bước đến trước mặt họ, cất giọng.
"Ơ các anh ơi, là Liên đây. Em tới khám bệnh cho dân làng mà..."
"Liên à, xin lỗi Liên nhé. Chúng tôi không biết..."
Một anh thanh niên nhận ra Liên ngay, liền bỏ nỏ xuống, gãi đầu, những người còn lại nhìn hành động này, thấy anh ta gật đầu thì thở phào xác minh, hạ vũ khí xuống.
"Xin lỗi Liên a, anh em chúng tôi đề phòng lỡ địch có đến á."
"Dạ. Em hiểu mà. Giờ em tới thăm khám cho dân làng đây."
"Chào các anh."
Long đứng cạnh Liên nãy giờ, thấy có cơ hội bèn lên tiếng.
"A, bộ đội à Liên ơi?"
"Dạ. Anh này là đại đội trưởng đoàn quân đang tập trung ở bìa rừng á, nay anh ấy đến, là muốn mọi người chỉ giáo cho anh ấy một ít kiến thức đi rừng. Thế các anh dẫn bọn em vào trong làng đi, kẻo lại muộn."
"Dạ, phiền các anh em ở đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phap-su-doi-muoi/1671002/chuong-165.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.