Mai thu lại bộ mặt tức giận, cũng ngơ ngác nhìn Hoàng, cô còn chưa kịp mở lời đã bị Tùng ngắt quãng.
"Bạn em đấy à?"
"Vâng."
Mai liếc xéo Tùng một cái.
"Còn thấy anh hút thuốc nữa thì chết với em."
"Ha ha, anh sẽ cố cai mà."
Hoàng đứng một bên cảm nhận được bầu không khí vô cùng mờ ám.
"E... Hèm."
Cậu hắng giọng, cơ mặt có chút lúng túng. Đôi nam nữ trước mặt cũng biết ý, quay lại nhìn Hoàng.
"Mày đến đây xem hiện trường à?"
"À, chuyện này..."
"Khoan khoan, tao nói sai rồi, tại sao mày lại vào được trong này?"
"Ừm, tao..."
"Thanh Mai. Em đi ra ngoài cho anh làm việc. Em đang cản trở công tác điều tra đấy."
"Em không hỏi anh."
Mai hừ một tiếng, nhưng cũng không phải không hiểu chuyện. Cô lườm hai người rồi đi ra phía cổng sau Điện Nhị.
"Thôi được, tao ra ngoài kia chờ mày. Khi nào làm việc xong nhớ gọi cho tao."
Chờ cho đến khi Mai đi khuất tầm nhìn, Hoàng mới chau mày.
"Hai người là quan hệ...?"
Tùng nhún vai cười xoà.
"Ha ha, không ngờ lại là người quen của con bé. Thực ra chúng tôi đang trong giai đoạn tìm hiểu nhau."
Đang trong giai đoạn...
Tìm hiểu nhau...?!?
Là... Yêu đấy hả?
Con yêu quái ở cạnh cậu suốt hai mươi năm trời lại có người yêu?
Suy nghĩ đó thoáng qua trong đầu Hoàng, nhưng cậu định thần lại, nhìn người đàn ông này thêm một lần nữa.
Tuy tổng thể lão Tùng này không có gì đáng chê trách mấy nhưng mà...
Đúng là đồ có mắt như mù!
Người như mày mà lại yêu lão này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phap-su-doi-muoi/1670951/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.