Hoàng cố nghiêng người theo hướng Cao Tuệ Mẫn nhìn, hòng che mắt nàng. Nàng quay sang trái, Hoàng nghiêng bên trái, quay sang phải, lập tức Hoàng cũng nhào sang bên phải. Cuối cùng, Cao Tuệ Mẫn nhíu mày, quay sang.
"Nói. Ngươi đang cất giấu thứ gì trong nhà?"
"Cất gì là cất gì?"
"Thế tại sao nhà ngươi lại ngùn ngụt âm khí thế kia?"
"Buồn cười nhở? Tôi là pháp sư, hôm trước bắt giữ vài linh hồn lang thang ngoài đường, nhưng mấy ngày nay bận quá, còn chưa kịp cầu siêu cho chúng...."
"Nhưng ta vẫn cảm thấy có khí tức. Mà ma quỷ bình thường làm sao có được? Ngươi đang giấu quỷ sai nào trong nhà?"
"Đã nói là không. Tôi còn không gặp quỷ sai bao giờ, hơn nữa năng lực của tôi mà có thể bắt được quỷ sai chắc?"
Lúc này Cao Tuệ Mẫn mới dừng lại, nhìn Hoàng.
"Cũng đúng. Tạm tin ngươi. Ta đi trước. Mọi việc còn lại theo kế hoạch mà làm."
Nói xong, nàng niệm câu chú, thoáng chốc đã biến đi mất, để lại mình Hoàng ngẩn ra, còn có ngọn gió nhỏ xào xạc, như minh chứng Cao Tuệ Mẫn đã từng đứng nơi này.
"Hương mẫu đơn..."
Hoàng lầm bầm, rồi cũng quay người tiến vào trong nhà.
"Hoàng, sáng mai rước Thành Hoàng, con có đi không?"
"Dạ có."
Hoàng cười cười.
Đi, đi chứ. Làm sao lại không đi được. Không thể không đi.
"Mai con sẽ đi một mình, mẹ không cần chờ con đâu."
"Ừ."
Lên phòng, cậu vội vàng chạy ra phía ban công, cầm lấy con búp bê vải, nhanh chóng đem vào nhà.
"Hú hồn hú vía aaaaa, mẹ kiếp, Giao Linh, thoáng chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phap-su-doi-muoi/1670928/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.