Hoàng đặt con búp bê về vị trí cũ, kéo ngăn kéo tủ lại, bước vào bên trong nhà tắm. Tắm rửa xong xuôi, mất 1 thời gian khá lâu, cậu mới bước ra ngoài, vì bây giờ cánh tay đã được tự do, không gò bó, nên những chuyện sinh hoạt cá nhân khiến Hoàng bất tiện hai ba hôm nay, đã hoàn toàn thoải mái.
Cậu ngồi bên mép giường, lấy tay phủi phủi mấy lọn tóc ướt vừa mới gội.
"Hoàng ơi, Hoàng ơi..."
Hoàng đứng dậy, bước ra phía ban công nhìn xuống cổng. Trời tối nhá nhem, chỉ nhìn thấy bóng một cô gái lấp ló bên cạnh bụi hoa giấy. Cậu vội vàng uống nhà mở cửa. Là Mai à?
"Cạch..."
Then cài cửa chưa kịp mở xong, cái Mai đã sốt ruột xông thẳng vào sân, chạy lại ôm chầm lấy Hoàng.
"Hoàng ơi, Hoàng ơi, tao xin lỗi huhu..."
Hả? Mai khóc?
"Ù ôi ù ôi... Con yêu quái này, mày có dừng ngay cái hành động sờ soạng bố mày không hả? Có mau buông ra không?"
"Huhu... Tao xin lỗi, tao không biết mày bị người ta hại suýt chết... Huhu, bố mày éo buông đấy, con chó này..."
"Suỵt, be bé cái mồm thôi, ai nói chuyện này với mày hả?"
Hoàng lắc đầu ngao ngán nhìn biểu cảm của Mai.
"Còn ai vào đây nữa... Hic, mẹ mày chứ ai."
"Thôi thôi được rồi, mau vào trong nhà đi. Tiên sư bố con dở hơi, mày ôm tao khóc giữa cổng thế này, họ đi qua lại hiểu lầm thì chết."
Cái Mai mếu máo mãi mới chịu buông Hoàng ra, nước mắt lưng tròng đi theo cậu vào nhà.
"Được rồi, nín đi cho tao, bố mày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phap-su-doi-muoi/1670918/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.