Cậu cố gắng trấn tĩnh mình lại, âm khí bắt đầu xuất hiện, nghĩa là Giao Linh sắp trở về.
Thế thì mọi việc đang tiến triển theo chiều hướng tốt.
Hoàng tiếp tục nhắm mắt lại, miệng lầm bầm lầm bầm niệm chú, tay gõ liên tục vào chiếc mỏ gỗ chín nhịp một, giai đoạn này tuyệt đối cần tập trung, nếu cậu thất bại, vong hồn Giao Linh không những không trở về, mà còn lôi kéo theo âm binh từ khắp các điện thờ xung quanh làng kéo đến. Một mình Hoàng không thể chống trả được với người của âm ty.
Không cẩn thận chúng sẽ cử các câu quỷ đến bắt hồn cậu, phải, chúng chính là những người như Cao Tuệ Mẫn.
"Cốc... Cốc... Cốc..."
Nhịp điệu càng ngày càng nhanh và gấp gáp. Hoàng cố tình để mở cánh cửa sổ phía ngoài hành lang ban công ra, hòng dẫn dụ Giao Linh về phía này.
"Phù..."
Rèm cửa sổ đột nhiên phả mạnh vào phía bên trong. Khác với cơn gió nhỏ hồi nãy, lần này, gió thổi dữ tợn hơn.
Một tinh phách bé xíu màu xanh nhàn nhạt bay từ phía ngoài cửa vào.
Ngay lập tức, Hoàng dùng một lá bùa, gắn lên phía trên người Giao Linh, đứng dậy, lấy tay rạch một đường nhỏ cho máu ứa ra, rỉ xuống tấm bùa, đặt trở lại nơi lồng ngực cô, lập tức tinh phách tiến về phía bên trong, nhập vào người.
Bốn lá bùa trên người Giao Linh đồng loạt phát sáng màu vàng chói.
Hoàng dùng máu của mình để có dương khí, tinh phách của Giao Linh hàng ngày thường đi hút thứ này, nên ngay lập tức sẽ bị dẫn dụ.
Đầu các
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phap-su-doi-muoi/1670904/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.