Hoàng dẫn Giao Linh xuống dưới nhà, phân vân không biết nên chọn đi bằng phương tiện gì cho thuận tiện. Cuối cùng, cậu quyết định lôi chiếc ô tô ra, mở cửa cho Giao Linh.
Không phải cậu muốn khoe khoang gì đâu. Mà lỡ như khi đi bằng xe máy có người nào nhìn thấy cậu nhập nhoạng tối chở cô gái nào đấy đi, mẹ cậu mà biết được, chắc chắn bà sẽ lùng sục gắt gao xem đấy là ai. Chuyện giấu Giao Linh không sớm thì muộn cũng bị bại lộ. Khi đấy hậu quả khôn lường. Với lại, Giao Linh nguyên khí tuy giống con người, nhưng cũng chỉ là giống, không hoàn chỉnh, để cô tiếp xúc với bên ngoài lúc trời đất đang tranh sáng tối thế kia, Hoàng không an tâm.
"Có xa không anh?"
Giao Linh nheo nheo mắt lại, cố nhìn ra ngoài cửa xe.
"Không xa, em chịu khó ngồi một lát, sẽ đến nơi ngay."
Hoàng nhìn điệu bộ lâu ngày không ra ngoài của Giao Linh mà buồn buồn.
Tuy không biết có phải là quỷ sai dưới âm ty hay không, nhưng để cho Giao Linh đi đầu thai, khiến cô chết trẻ như vậy, lại còn không được siêu thoát, thực sự, mấy người ở dưới âm ty kia rất độc ác.
Dù sao trong tiềm thức hiện tại của Giao Linh, cô cứ nghĩ mình vẫn là một đứa trẻ chưa tròn mười tám.
Nghĩ đoạn Hoàng quay ra, tiếp tục lái xe. Nhưng phút chốc nhìn lại Giao Linh, cậu sởn hết da gà.
Cậu... Cậu vừa nghĩ cái... Cái gì thế kia?!?
Cậu đang cố gắng tìm cách để minh oan cho Giao Linh?!?
Lại còn thương cảm nữa...
Giao Linh...
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phap-su-doi-muoi/1670897/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.