Bàn tay đặt lên môi của Hoàng vẫn giữ nguyên.
Tay còn lại của Giao Linh di chuyển từ từ, dừng lại trước ngực Hoàng.
"Anh bị đâm?!?"
Hoàng lại gật đầu.
"Cho nên chỗ này mới đập nhanh thế à?"
"Hic..."
"Vết sẹo xấu xí... Anh đừng lo, hàng ngày em sẽ lấy nguyên khí của mình, giúp cho nó dần dần biến mất."
"Ừ ừ..."
"Hihi..."
Cô lại cười.
"Giao Linh..."
"Dạ?"
"Cô... À, em, có thể bỏ tay ra và tránh xa người anh một chút không?"
"Vâng... Anh không thích ạ?"
Giao Linh ngẩn người, buông cả hai tay ra phía sau, lùi lại ba bước.
"Không phải không thích, nhưng mà... Chậc chậc..."
"Dạ?"
Cô lại ngẩng đầu lên.
Sao lúc nào cũng dạ thế nhỉ?
"Thôi không có gì... Giờ anh giúp em làm một con búp bê vải, ban ngày chui vào, ban đêm chui ra cho dễ ẩn nấp. Hàng ngày anh để một bàn thờ nhỏ, chịu khó được mẹ anh dọn dẹp thắp hương cho."
"Vâng... Giao Linh cảm ơn anh."
Hoàng ngồi lúi húi cắt cắt gọt gọt Đống vải vụn mất một buổi chiều, Giao Linh ngồi trên giường cậu, cầm một xấp giấy đủ màu sắc, cắt cho mình mấy bộ váy áo.
"Xong rồi đây."
Hoàng giơ con búp bê ra trước mặt Giao Linh, cười cười.
"Eo, xấu thế..."
-_-
"Ờ... Chịu khó đi thôi. Cái em cần chỉ là một chỗ trú thân."
Giao Linh gật gật.
Hoàng cười cười, lấy tay rạch một đường cho máu rỉ ra, nhỏ ba giọt máu tươi vào con búp bê.
"Em vào thử xem."
Cái việc làm một con búp bê vải này là do lão Long khởi xướng. Ông bảo hàng ngày cũng thờ cúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phap-su-doi-muoi/1670877/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.