"Không thể có chuyện ấy được."
Lão Long hói đầu sau khi load được toàn bộ câu chuyện, thảng cmn thốt lên trong điện thoại.
"Thế giờ con phải làm sao?"
Hoàng day day trán nhìn vong nữ trước mặt.
"Chắc chắn con bé đó có mối liên quan gì đến bọn công sở âm ty, hoặc có vướng nợ gì với âm gian, chứ tuyệt đối không có chuyện người bình thường không thể siêu thoát."
"Là như nào? Công sở âm ty là cái quái gì thế?!?"
"À à, là cụm từ thầy hay gọi bọn lo chuyện sổ sách ngồi chơi dưới âm ty ấy mà. Còn con bé kia chắc là một trường hợp bị trừng phạt của họ. Khổ thân."
"Hả? Thầy nói ma nữ này bị phạt á?"
"Chậc chậc... Cái thằng ngốc, đại khái là con bé ma này cũng bị trừng phạt y như Cao Tuệ Mẫn. Nhưng có lẽ là hình phạt bình thường, còn được đi đầu thai rồi chết yểu. Nhưng linh hồn không cho siêu thoát, bị tước hết sạch trí nhớ."
Hoàng nghe đến ba từ Cao Tuệ Mẫn, lại thấy rợn cả người.
-_-"
"Sao lại thế?"
"Thì đấy. Con bé đó chắc phải đi làm gì đó hoặc chịu cực khổ đau đớn mới cho trở về âm ty. Nó không phải là con ma bình thường đâu, nó là quỷ sai dưới âm ty đấy. Nếu như thế tốt nhất nên để nó đi đi, đừng có dây vào. Cũng đừng có đắc tội với nó. Lỡ nó chịu phạt xong, nó quay về âm ty, nghĩ đến thù xưa, lúc đó tổn xừ nó dương thọ thì ngồi đó mà khóc."
Hoàng tắt máy, lắc đầu nhìn vong ma trước mặt.
"Rốt cuộc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phap-su-doi-muoi/1670874/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.