Hoàng bước khỏi cửa xe, lấy tay đỡ hành lý từ bác tài, tiến vào trong sân nhà mình.
"Phù...Cuối cùng cũng về đến nơi."
Cậu hí hửng chạy đi tìm mẹ, thế là cũng được gặp bà rồi. Nhớ quá đi mất.
"Mẹ... Mẹ ơi..."
"Hoàng đã về rồi đấy hả con?!?"
Bà Châu chưa thấy người đã thấy tiếng, nhanh chân bước ra đón con.
"Mẹ..."
Hai mẹ con ôm nhau thắm thiết. Hoàng nhìn mẹ, cười cười. Cậu muốn nhìn rõ gương mặt người mẹ mà cậu rất nhớ.
"Ơ... Mẹ, sao người mẹ hốc hác thế kia?!?"
"Mẹ không sao, không sao, dạo nay mẹ hay bị mất ngủ một chút, nên thấy trong người không được khỏe, con đi đường có mệt lắm không?"
"Dạ không có, mẹ con mình vào nhà thôi mẹ."
Hoàng nhíu mày nhìn sắc mặt mẹ cậu thêm một lần nữa. Xuống sắc quá trầm trọng.
"Haizz... Thoải mái quá đi mất."
Cậu vứt đồ sang một bên, nằm ngay lên chuếc giường êm ái. Đã vài tháng nay cậu không về nhà, xem ra ngày nào mẹ cũng lên quét dọn cho mình.
"Đi tắm rồi xuống dưới đây ăn cơm đi con, mẹ nấu sắp xong rồi này."
"Dạ..."
Hoàng ngồi dậy, lấy quần áo ra bên ngoài, đoạn đi loanh quanh khắp phòng mình, mở tung hết cánh cửa sổ, nhìn ngó, sau đó mới chịu đi vào nhà tắm.
"Phù..."
Cậu mở cửa nhà tắm ra, mái tóc ướt sũng rủ sang một bên, mau chóng lau khô chúng. Bước sang bên phòng của bà Châu.
"Cạch..."
Hoá ra mẹ cậu đang trong phòng.
Bà đang cầm một viên thuốc, bên cạnh đầu giường là một cốc nước.
"Mẹ uống thuốc đấy à? Thuốc gì thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phap-su-doi-muoi/1670872/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.