"Con không hiểu lắm..."
"Vừa nãy, khi con bé kia vừa đi xuống chỗ chúng ta, thầy đã nhìn thấy phảng phất một làn sương đen quanh người nó. Con pháp lực chưa đủ cao, sau này phải chăm chỉ mới có thể nhìn thấy được. Làn sương đen đấy, chính là âm khí của cái vong đang bám theo con bé. Trước khi vào đây thầy cũng đã để ý rồi, trấn yểm ngôi nhà này rất tốt, ngay đầu đã có hòn non bộ và cách bố trí trật tự các loài cây, không có âm hồn nào có thể vượt qua một cách đơn giản mà không bị hao tổn âm khí hay bị trấn cửa cả. Cho nên, muốn vào được, chỉ còn cách là ẩn vào một đồ vật nào đó, rồi khiến gia chủ tận tay đem vào nhà. Có như thế, nó mới có thể lộng hành được."
"Cho nên, ý thầy chính là, chúng ta cần tìm ra món đồ mà cái vong kia ẩn mình, để tiêu hủy nó, như thế sẽ kết thúc được mọi chuyện?"
"Không hẳn ý thầy như thế. Vì đơn giản, nó đã nhập vào người kia rồi, thì có tiêu hủy vật đó đi, cũng coi như nó đã mất đi một nơi trú ngự. Nhưng như thế cũng không ảnh hưởng gì nhiều, vì nơi lý tưởng nhất, chính là thân thể con người... Con mau mở hết các cánh cửa trong phòng ra đi, ở đây sặc mùi âm khí."
"Vâng."
Hoàng nhanh tay mở hết cửa sổ, ánh nắng mùa hè rọi thẳng vào gần như là mọi ngóc trong phòng.
"Nhìn kỹ, nơi nào ánh sáng không thể chiếu tới, xem chừng có món đồ nào hay không."
Hoàng đảo mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phap-su-doi-muoi/1670852/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.