Trần Phong ngồi bật dậy. Cơn đau nhức ở đùi đánh thức cậu khỏi giấc ngủ li bì. Mồ hôi vã ướt hết y phục, thiếu niên nhìn ra xung quanh. Đây là phòng cậu ở nhà.
Từ lúc Trần Phong trở về đến bây giờ là hai tuần. Lễ mừng thọ đã bắt đầu. Trần Tuấn và Trần Hải đều vào Hoàng cung. Mọi việc ở nhà đều ổn nhưng cậu thấy gia đình có vẻ không tự nhiên cho lắm.
Biết rằng từ khi thoát khỏi cái danh phế vật thì mọi người đã không còn khinh miệt cậu nữa. Nhưng giờ đây, trong ánh mắt họ lại có phần kính trọng. Điều này làm cậu có chút không được thoải mái. Cậu quyết định hỏi mẹ về việc này. Thu Thuỷ nói:
– Đối với Đế Quốc bây giờ, con là một tội nhân nhưng với gia đình lại không khác nào một anh hùng. Trần phủ tai mắt rất nhiều. Vụ trộm pháp quyết trong Hoàng cung nhất định là do Lục gia hãm hại chúng ta. Vân Chi là thiên tài sáng chói nhất Đế Quốc nhiều năm qua. Cô bé đồng dạng cũng là thần tượng của lớp pháp sư trẻ tuổi, là tương lai của Trần phủ. Vừa có thể ngăn chặn con đường tiến triển của Vân Chi lại vừa hủy hoại danh tiếng, mầm non của Trần phủ quả thực là một âm mưu hiểm độc. Tuy nhiên con lại đứng ra nhận hết mọi tội lỗi về mình như vậy khiến cho kế hoạch của chúng không thể thành công được triệt để. Bất cứ ai trong Trần phủ chúng ta đều hiểu điều đó. Chính vì vậy mà bọn trẻ trong nhà rất ngưỡng mộ hành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phap-menh-thien-ton/2839311/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.