Tác giả: Tiểu A Phân
Edit: Cresent Munn
127 Hoài Giảo vẫn giữ nguyên tư thế ngồi xổm, phía sau Trữ Dịch nhào tới không quá mạnh cũng chẳng quá nhẹ, va vào lưng cậu khiến suýt nữa thì ngã sấp mặt xuống đất.
Trữ Dịch còn ôm chặt lấy cậu, đầu vùi sâu vào hõm cổ. Tóc ngắn màu đen chọc vào mặt bên, sống mũi cao cạ vào làn da nơi cổ, động tác hấp tấp, rối rít, vừa cọ vừa ngửi khiến Hoài Giảo ngứa ngáy chịu không nổi, phải giãy giụa, né đầu sang một bên, siết chặt vai Trữ Dịch.
"Trữ, Trữ Dịch!" – cậu gắt nhẹ, kinh ngạc lẫn bối rối.
Trữ Dịch hành động quá nhanh, nhanh đến mức cả Hoài Giảo lẫn Phó Văn Phỉ không ai kịp phản ứng.
Hắn ôm cậu, không chỉ cọ vào cổ mà còn vượt giới hạn – môi dần áp sát lên mặt Hoài Giảo.
Cậu bị ép nghiêng đầu, vừa vặn để mặt dán vào ngực hắn.
Gương mặt trắng mịn bị hắn cọ qua cọ lại. Đôi môi mỏng lạnh chạm vào da, khẽ nhấp lấy má cậu, còn cắn nhẹ vào chỗ mềm bên má, thân thể cứ thế dán sát không buông.
Nếu có thể, có lẽ hắn còn định hôn luôn cả môi Hoài Giảo.
"Tôi nhớ em lắm, Hoài Giảo." – Trữ Dịch nói khẽ, giọng lộ rõ sự khẩn thiết.
Thanh niên cấp ba bày tỏ tình cảm theo cái cách vừa trắng trợn vừa không biết xấu hổ, chẳng thèm quan tâm xung quanh có ai, càng chẳng quan tâm đối phương có thích lại hay không – chỉ cần ôm lấy là có thể lập tức thốt lên lời thật lòng.
Phó Văn Phỉ đơ ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phao-hoi-xinh-dep/4410742/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.