123 (Phần 1)
Edit: Cresent Munn
Hoài Giảo rốt cuộc cũng hoàn hồn, nhận ra kẻ vừa xuất hiện sau lưng mình là ai — suýt thì bị doạ cho choáng luôn tại chỗ.
Đặc biệt là khi thấy Bạch Giác đứng dưới ánh sáng ngược, biểu cảm âm trầm đầy nguy hiểm...
Tình hình trước mắt còn căng hơn cả lúc trước đối mặt với Phó Văn Phỉ. Ít ra khi đó cậu còn có thể giải thích vài câu cho xong chuyện, chứ đối với Bạch Giác thì... hoàn toàn không có cửa.
Bạch Giác là NPC trong game, chưa nói đến việc có chấp nhận nổi kiểu "hô hấp nhân tạo bằng môi" này hay không, vấn đề lớn hơn là Hoài Giảo nhớ rất rõ nhân vật của hắn có một thuộc tính đặc biệt — không ưa bị đụng chạm.
Ngay ngày đầu tiên bước vào trò chơi, khi bị bắt dính lấy trong phòng dụng cụ thể thao, hai người còn bị ép môi chạm môi. Khi đó vẻ mặt của Bạch Giác đầy phản kháng và ghê tởm, như thể muốn cắn cậu một phát thật mạnh vậy. Ấn tượng vẫn còn nguyên như mới.
Giờ thì đến cả giải thích cũng không biết bắt đầu từ đâu.
Hoài Giảo nằm ngửa trên mặt đất, khóe mắt liếc thấy cục đá đang cắm sâu vào lớp bùn cách đó không xa — vừa to vừa nhọn, lạnh cả sống lưng.
Nghĩ đến chuyện vừa rồi có thể chính viên đá này định nện thẳng lên đầu mình, Hoài Giảo không khỏi hoảng loạn, lòng bàn tay túa mồ hôi.
Gương mặt cậu trắng bệch, đầu óc đã nhanh chóng tự dựng lên một kịch bản đầy bi kịch: bản thân cưỡng hôn một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phao-hoi-xinh-dep/4410737/chuong-123.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.